Các thế lực phản động bằng dã tâm của mình đã phản bội Tổ quốc, phản bội Nhân dân. Những kẻ phản động không ngừng xuyên tạc, hạ thấp uy tín lãnh đạo Đảng, Nhà nước hòng thể hiện dã tâm chống phá, làm giảm sút niềm tin của Nhân dân với Đảng, Nhà nước ta.
Trải qua 94 năm ra đời, phát triển và lãnh đạo đất nước giành được những thắng lợi vẻ vang thì vai trò của Đảng ngày càng được khẳng định, niềm tin của Nhân dân vào Đảng được củng cố. Nhân dân ta, bạn bè quốc tế luôn kính trọng, giành tình cảm chân thành với các lãnh tụ của Đảng, nhất là Chủ tịch Hồ Chí Minh.. Tuy nhiên, các thế lực phản động, thù địch vẫn dùng mọi thủ đoạn để xuyên tạc, bôi nhọ lãnh tụ, lãnh đạo và phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng ta.
Không chỉ các thế lực phản động, thù địch luôn mang dã tâm phá hoại sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân ta mà một số cá nhân, người từng đứng trong hàng ngũ của Đảng vì “suy thoái” nên đã phản bội Tổ quốc, nhân dân và lịch sử dân tộc.
Trước những luận điệu xuyên tạc đó, cuộc đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái này luôn là nhiệm vụ quan trọng, thường xuyên được Đảng, cả hệ thống chính trị và các tầng lớp Nhân dân hết sức quan tâm nhằm để bảo vệ Đảng, chế độ và bảo vệ chính cuộc sống của Nhân dân. Chúng tập trung xuyên tạc, bôi nhọ các lãnh tụ của Đảng, trong đó có các đồng chí như: Trần Phú, Lê Hồng Phong, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn, đặc biệt là Chủ tịch Hồ Chí Minh… Với giọng điệu phê phán, bài trừ và phủ nhận, các luận điệu của chúng biểu hiện ở các khía cạnh: Xuyên tạc đời tư cá nhân, nghe kể, hùa theo rồi quy kết, cho rằng “các lãnh tụ đều có nhiều vợ, nhiều con”, thậm chí chúng bịa đặt “có nhiều người tình”... Không chỉ xuyên tạc, chúng còn phủ nhận công lao, sự nghiệp cách mạng của các lãnh tụ Đảng ta. Chúng cho rằng con đường cách mạng vô sản ở Việt Nam là “chọn đại, sai lầm” gây ra chiến tranh, nghèo đói. Một dạng luận điệu nữa không kém phần nguy hiểm, thâm độc đó là chúng ca ngợi các lãnh tụ là “thánh”, “các vị thánh” nhằm tạo đối lập với cán bộ đảng viên của ta hiện nay, nhất là “một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên, kể cả cán bộ cấp cao của Đảng, Nhà nước tha hóa, biến chất và vi phạm”. Chúng muốn làm làm xói mòn, gây mất niềm tin của Nhân dân với các lãnh tụ của Đảng.
Hơn nữa, tấn công nền tảng tư tưởng của Đảng trên không gian mạng càng nguy hiểm hơn bao giờ hết trong bối cảnh hiện nay. Có thể kể đến các vấn đề sau:
- Không ngừng rêu rao, phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Cho rằng, chủ nghĩa Mác - Lênin đã lỗi thời, lạc hậu, chỉ phù hợp với thế kỷ XX, chỉ phù hợp với các nước ở châu Âu; rằng, hầu hết các nước ngày nay đã từ bỏ chủ nghĩa Mác - Lênin, chỉ còn một vài nước “ngoan cố” như Trung Quốc, Việt Nam còn “tôn thờ”; rằng “tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ là sự cộng lại giữa học thuyết của Mác và Nho giáo”, “con đường mà Hồ Chí Minh chọn là con đường dân tộc, không phải chủ nghĩa xã hội”; rằng, theo con đường đó sẽ là “sai lầm vô vọng, ảo tưởng”...
- Công kích vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Chúng cho rằng, sự lãnh đạo của Đảng đối là “không cần thiết, là trở ngại lớn của nền dân chủ, Đảng CSVN đã can thiệp quá sâu, “lấn sân”, “làm thay” công việc của Quốc hội, Chính phủ...”; rằng, “Đảng chỉ cần thiết khi chưa giành được chính quyền, khi đã có chính quyền Đảng nên trao quyền lại cho Nhân dân, cho bộ máy nhà nước...”; rằng “kinh tế tư nhân không cần Đảng lãnh đạo”, “Đảng và dân tộc là hai thực thể đối lập nhau”... Chúng đang chia rẽt Đảng với Nhà nước và Nhân dân, dọn đường cho tư tưởng “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập” với mục đích vô hiệu hoá vai trò lãnh đạo của Đảng.
- Chúng công kích các nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt của Đảng, đặc biệt là nguyên tắc tập trung dân chủ. Với luận thuyết “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập”, họ biện hộ rằng “sự lãnh đạo của một đảng duy nhất là mất dân chủ, là độc tài”, thích ứng với nền kinh tế thị trường “đa nguyên” thì không thể “nhất nguyên chính trị”; tình trạng khủng hoảng và đói nghèo, chậm phát triển ở Việt Nam “là hậu quả của chính sách cai trị độc tài của Đảng Cộng sản Việt Nam”... nên “phải xoá bỏ Điều 4 Hiến pháp về quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với cách mạng Việt Nam”. Trong khi Đảng ta đang quyết liệt với cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực thì họ lại xuyên tạc rằng “đó chỉ là những quân tốt thí để giữ thế cờ”, tạo dư luận xấu, gây nghi ngờ, chia rẽ nội bộ Đảng và hạ thấp uy tín, vai trò lãnh đạo của Đảng đối với quần chúng Nhân dân.
- Phát tán những thông tin sai trái về nhân sự các cấp; đưa ra những “tài liệu”, bình luận gây hoang mang dư luận; tung ra những “chuyện giật gân” trong sinh hoạt của lãnh đạo, đề cao người này, hạ thấp người kia, kích động, chia rẽ lãnh đạo cấp cao của Đảng, gây nghi ngờ, chia rẽ Nhân dân với Đảng...
- Lợi dụng một số hạn chế, yếu kém trong công tác quản lý, điều hành xã hội của chính quyền các cấp để tập trung bôi nhọ, công kích bằng thủ đoạn “đan xen, lồng ghép thật giả”, tạo dựng những “bằng chứng” cho thấy chính quyền “vô tích sự”, thờ ơ, vô cảm trước khó khăn, bức xúc của người dân, không chăm lo an sinh xã hội...
Các luận điệu đó phần nào phơi bày bộ mặt phản động, chống phá Đảng, Nhà nước và Nhân dân ta; bóp méo sự thật lịch sử, chà đạp lên nhân phẩm con người mà các thế lực thù địch đang cố tạo dựng, vẽ ra.Bằng thực tiễn, Đảng và cả hệ thống chính trị cùng Nhân dân đã thường xuyên, liên tục bác bỏ các luận điệu trên. Đầu tiên là khẳng định tiểu sử, sự nghiệp, tư tưởng và đạo đức của các lãnh tụ của Đảng, nhất là Chủ tịch Hồ Chí Minh đã được ghi lại trong các bộ sách như: Hồ Chí Minh toàn tập, Hồ Chí Minh biên niên tiểu sử;…Đây là những tư liệu lịch sử, tài liệu chính thống, được công bố công khai từ nhiều năm nay. Vì thế, không thể tin vào những thông tin sai lệch, một chiều không được kiểm chứng để xuyên tạc. Những quan điểm, luận điệu đó đã bộc lộ dã tâm, mưu đồ đen tối, hòng xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và tiến tới lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa do Nhân dân ta xây dựng.
Trước những luận điệu phản động, thù địch, chúng ta cần đấu tranh bác bỏ bằng những luận cứ thật sự khoa học, để làm thất bại âm mưu “diễn biến hòa bình” của chúng. Hơn hết là xứng đáng với kỳ vọng của Nhân dân đã gửi gắm niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Trước hết, xuất phát từ luận điểm khách quan, khoa học của chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh về vai trò lãnh đạo của chính đảng vô sản trong tiến trình cách mạng. C.Mác và Ph.Ăngghen đã chỉ ra rằng, giai cấp công nhân là giai cấp tiên tiến, hiện đại và cách mạng nhất, song chỉ có thể lãnh đạo cách mạng thắng lợi khi lập ra chính đảng để lãnh đạo, dẫn dắt phong trào cách mạng đấu tranh thoát khỏi áp bức, bóc lột và nô lệ để xây dựng chế độ xã hội mới tốt đẹp hơn. V.I Lênin, tiếp tục khẳng định “chỉ có Đảng Cộng sản mới có thể lãnh đạo được giai cấp vô sản… và lãnh đạo được đất nước. Thấm nhuần nguyên lý của chủ nghĩa Mác – Lênin, Hồ Chí Minh khẳng định: “Trước hết phải có đảng cách mệnh, để trong thì vận động và tổ chức dân chúng, ngoài thì liên lạc với dân tộc bị áp bức và vô sản giai cấp mọi nơi. Đảng có vững cách mệnh mới thành công, cũng như người cầm lái có vững thuyền mới chạy”; Bản chất, mục tiêu, đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam là vì lợi ích của giai cấp công nhân, của Nhân dân và dân tộc Việt Nam. Bản chất của Đảng ta là tổ chức ưu tú của giai cấp công nhân, của Nhân dân và dân tộc Việt Nam. Mục tiêu lý tưởng và đường lối của Đảng luôn thống nhất với mục tiêu, lý tưởng của nhân dân và dân tộc Việt Nam. “Việc gì có lợi cho dân, ta phải hết sức làm. Việc gì có hại đến dân, ta phải hết sức tránh”. Vì vậy, Đảng Cộng sản Việt Nam là chính Đảng duy nhất lãnh đạo đất nước giành độc lập dân tộc, Nhân dân ấm no hạnh phúc.
Kinh nghiệm lịch sử và thực tiễn nhiều quốc gia trên thế giới đã chỉ ra không phải cứ nhiều đảng, đa nguyên thì đất nước mới phát triển, ổn định. Liên Xô và Đông Âu sụp đổ là bài học khi buông lỏng, thỏa hiệp và xóa bỏ vai trò lãnh đạo của một Đảng duy nhất cầm quyền. Từ đó, các thế lực phản động nổi lên chống phá, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, lật đổ chính quyền và thay đổi chế độ xã hội.
Những nguyên lý lý luận của Chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh có giá trị bền vững, nằm trong một hệ thống và thể hiện trong các học thuyết trụ cột. Bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng cũng chính là bảo vệ tính hệ thống toàn vẹn của những nguyên lý đó. Nghị quyết số 35-NQ/TW ngày 22/10/2018 Bộ Chính trị khóa XII đã đề ra một số nhiệm vụ, giải pháp chủ yếu để tăng cường bảo vệ nền tảng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch trong tình hình mới.
Như vậy, những quan điểm đòi phủ nhận vai trò duy nhất lãnh đạo, cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam là sai trái, phản động và hết sức nguy hiểm. Việc đấu tranh bảo vệ vai trò duy nhất lãnh đạo, cầm quyền của Đảng ta là chính đáng, chính nghĩa và phù hợp với nguyện vọng, sự tin tưởng của Nhân dân./.
Hoàng Tiến Vĩnh – Cán bộ Công an xã Nấm Dẩn